Chập trùng núi, bồng bềnh mây, thấp thoáng trong đêm ánh đèn chài luênh loang [...]
Quê tôi – một vùng quê nghèo quanh năm nắng gió và tiếng sóng biển [...]
Tôi luôn nghĩ tôi là đứa trẻ may mắn vì được sinh ra và lớn [...]
Những tiếng ve râm ran đánh thức một mùa hè đỏ lửa của phượng hồng [...]
Tôi ghé vào một hàng măng đắng ven đường. Những chiếc măng cuối vụ gầy [...]
Mặt trời đuổi theo tôi về phía Mường Than. Lúc thì nấp sau đám mây, [...]
Cơn mưa chiều bất chợt dội xuống khi nắng vẫn còn vàng óng ả trải [...]
Một chiều thư thả đi làm về sớm, thấy những cô gái người Nhắng ngồi [...]
Bản tôi nằm nơi lưng chừng núi, muốn đến bản, ai cũng phải vượt qua [...]
Bông hoa ban từ xa xưa đã trở thành biểu tượng của núi rừng Tây [...]
Những hạt mưa phùn lất phất bay quyện trong làn khói mỏng, trời Tây Bắc [...]
Bà ngoại tôi – một người Giao Chỉ, không thể lẫn với ai được bởi [...]