Bài thơ “Sáng ba mươi tết” của Hà Cường gợi lên bức tranh thân quen của ngày cuối năm nơi làng quê Việt. Từ cơn mưa lấm tấm, phiên chợ tết rộn ràng, đến hình ảnh mẹ gói bánh chưng, cha sửa soạn bàn thờ tổ tiên, tất cả hiện lên giản dị mà ấm áp. Qua những chi tiết gần gũi ấy, bài thơ khơi dậy cảm giác sum vầy, đoàn tụ và tình cảm gia đình thiêng liêng. “Sáng ba mươi tết” vì thế không chỉ là khoảnh khắc thời gian, mà còn là ký ức êm đềm về cội nguồn và mùa xuân trong mỗi con người.
Tết nhớ về quê, nhớ về cha mẹ
Ký ức một thời ấm mãi trong ta
Tuổi tám mươi đêm giao thừa thao thức
Nhớ tết năm nào mời rượu mẹ cha.
Thời gian trôi đi sẽ không trở lại
Tuổi con bây giờ bằng tuổi mẹ cha
Các thế hệ nối tiếp nhau tồn tại
Con của con, lại lên ông lên bà…
HÀ CƯỜNG
> Xem thêm:
