“Tuần tra” khắc họa một bức tranh biên cương hùng vĩ và đầy cảm xúc, nơi những người lính lặng thầm gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trên nền không gian núi cao, mây trắng, dốc đá và gió ngàn, hình ảnh người lính tuần tra hiện lên bình dị mà kiên cường, gắn bó với núi rừng, với bản làng và cuộc sống của đồng bào các dân tộc nơi biên viễn. Bài thơ không chỉ tôn vinh tinh thần quả cảm và trách nhiệm bảo vệ chủ quyền, mà còn gợi mở vẻ đẹp văn hóa, đời sống bình yên của vùng biên – nơi “một tiếng gà gáy, cả ba nước nghe chung”. Với giọng điệu vừa hùng tráng vừa trữ tình, bài thơ gửi gắm thông điệp về tình yêu Tổ quốc, về sự vững chãi của chủ quyền giữa một bình minh không biên giới. Tạp chí Văn nghệ Lai Châu trân trọng giới thiệu bài thơ “Tuần tra” của nhà thơ trẻ Phùng Hải Yến.
Ngựa hí vang lưng dốc
Lướt giữa biển mây
Đỉnh chiều in chóp núi
Xé ngang tiếng gió
Vượt khỏi đại ngàn.
Họ sống giản dị sớm chiều trên non cao
dưới thung sâu bằng tình yêu đồi núi
những trái tim quả cảm
canh giữ vùng đất thiêng
nơi một tiếng gà gáy
cả ba nước nghe chung
Bình minh không biên giới
nhưng vững chãi chủ quyền.
Trên thênh thang cánh tay sải dài
Đường lên bản gần mặt trời tía đỏ
Đường vén mây gần gụi
Đường về quê xa lắc
Đời mình gắn với chênh vênh đèo hoa
Đào rừng thắm rỡ chân mây
Gái Si La xuống chợ phiên gần suối
Dân ca Cống khơi khơi dòng thác
Mắt chạm hoa ban
Ngỡ mấy mùa xuân.
PHÙNG HẢI YẾN
> Xem thêm:
