Nhân vật:
– Đức Phong: Đoàn viên Công đoàn
– Minh Phương: (vợ Đức Phong)
– Ngọc Anh: Chủ tịch công đoàn
– Phạm Hương: Phó Chủ tịch Công đoàn.
– Điện thoại: Người ở ngoài sân khấu
Cảnh 1: Tại nhà của đoàn viên Phong
Minh Phương: (nằm trên giường, ho sù sụ).
Đức Phong: (đi làm về, tay xách cặp vừa về đến nhà, chân đi liêu xiêu do say rượu. Đúng lúc đó có tiếng chuông điện thoại gọi đến, rút điện thoại trong túi quần ra, giọng lè nhè),… số máy lạ… alô!
Nhân viên ngân hàng: Xin lỗi, anh có phải là anh Phong không ạ?
Đức Phong: Đúng, là Phong đây, Phong Văn Phanh đây.
Nhân viên ngân hàng: Vâng, em chào anh, em là Ngân bên ngân hàng An Phát. Khoản vay của gia đình anh đã quá hạn ba ngày, anh thu xếp ra ngân hành nộp tiền gốc và lãi giúp chúng em ạ.
Đức Phong: Lãi với gốc cái gì? Tháng trước vừa nộp, tháng này lại nộp, nộp gì mà nộp lắm thế?
Nhân viên ngân hàng: (cáu, gằn giọng to hơn) Ô hay cái anh này, anh biết rõ quy định rồi đấy. Trong tuần này anh phải tất toán khoản vay. Bên em thông báo để anh nắm thông tin và thực hiện cho đúng quy định. Chào anh!… (tút tút…)
Đức Phong: Alô, alô, … gia đình đang hết tiền, thông cảm, thế nhé.
(vừa đút điện thoại vào túi quần thì lại có tin nhắn).
Đức Phong: Lại tin nhắn gì nữa đây? Đòi nợ à? (Giả bộ vuốt vuốt vừa xem điện thoại vừa nói) May quá không phải, hóa ra là tin nhắn nhóm zalo của công đoàn, để xem nào: “Thông báo kết quả xét duyệt danh sách đoàn viên đủ điển kiện đề nghị hỗ trợ làm nhà mới từ quỹ Xã hội Công đoàn tỉnh”. Cái gì thế này? Tại sao, tại sao lại không có tên mình?… Vô lý, hết sức vô lý(ngẫm nghĩ)… Chắc lại có gì khuất tất ở đây rồi. Rõ ràng hôm trước bình xét ở Tổ công đoàn mình đủ điều kiện và được xét rồi cơ mà? (vừa nói vừa có vẻ tức giận) Quá lắm rồi đấy, thật không thể chấp nhận được…(có vẻ suy nghĩ rồi gật gù) Được rồi, mai mình sẽ đi gặp trực tiếp Chủ tịch Công đoàn để làm rõ chuyện này mới được.
Minh Phương: (lúc này cũng đi từ trong giường ra và nói giọng yếu ớt) Anh về rồi à? Ai gọi điện thế anh?
Đức Phong: (chỉ tay vào cái điện thoại rồi nói to vẻ bực bội) Còn ai vào đây ngoài ngân hàng. Suốt ngày gọi thông báo lãi suất, đáo hạn, rách việc… Mà tất cả là tại Công đoàn, không đưa danh sách nhà mình vào cái diện được hỗ trợ làm nhà đợt này. Không đùa với thằng Phong Văn Phanh này được đâu. Phen này ông sẽ kiện lên đến tận tổ chấy… Thế lũ trẻ đâu? Sao giờ nhà vẫn vắng tanh thế này? Đã cơm nước gì chưa?
Minh Phương: (vẻ mặt mệt mỏi) Con đi học thêm chưa về, hôm nay em mệt quá, chưa nấu được. Thôi, anh thay quần áo đi, nghỉ ngơi chút, lát em úp bát mì tôm ăn tạm.
Đức Phong: Thôi dẹp đi, không ăn nữa. Hừ, nhìn cái cảnh này thì nuốt làm sao được? Đi làm thì áp lực cơ quan, về nhà thì lúc nào cũng ủ rũ, đau ốm. Bao nhiêu là thứ đổ lên đầu. Đấy, cô xem. tiền thuốc men, tiền học phí, học thêm của bọn trẻ… Cái nhà thì dột nát cũng chưa có tiền để sửa chữa… (tay bịt miệng như muốn nôn).
Minh Phương (thở dài): Hoàn cảnh như vậy giờ em biết làm thế nào? Hôm nay có chuyện gì mà anh uống rượu nhiều thế? Lại còn to tiếng với em nữa? Thôi, để em đưa anh vào trong nghỉ nhé.
Đức Phong: (vung tay đẩy vợ ngã) Cô mặc kệ tôi. Tôi cũng đang đau đầu vì tiền đây (rồi quay lại nhìn thấy vợ ngã bất tỉnh thì sốt sắng). Kìa, sao lại thế này? Có ai ở đây không? Em ơi! em tỉnh lại đi. Có ai không? Giúp tôi với! Giúp tôi với!
> Xem thêm:
Cảnh 2: Tại cơ quan
Ngọc Anh: Hương này, chúng ta đã gửi thông báo kết quả bình xét hỗ trợ nhà ở qua nhóm zalo của Công đoàn, có đoàn viên nào phản hồi về danh sách đề nghị đợt này không em?
Hương: Báo cáo chị, đến thời điểm hiện tại vẫn chưa ai có ý kiến gì phản hồi chị ạ.
(đúng lúc đó Đức Phong xuất hiện, giọng nói có vẻ giận dữ)
Đức Phong: Có đấy. Tôi đang muốn gặp các chị đây. Nhà tôi cũng khó khăn nhưng tại sao chúng tôi không được hỗ trợ? Hôm nay, các chị phải trả lời cho rõ ràng mọi chuyện cho tôi mới được.
Ngọc Anh: Kìa! anh Phong, có việc gì anh cứ bình tĩnh đã nào.
Đức Phong: Bình tĩnh cái con khỉ. Bình tĩnh để mọi người ngồi lên đầu, lên cổ tôi à? Các chị phải trả lời rõ cho cho dân đen chúng tôi còn biết. Hay để tôi kiến nghị với Chi bộ, Công đoàn cấp trên đấy.
Ngọc Anh: Thôi được rồi. Anh cứ ngồi xuống đây uống chén nước cho hạ hỏa, chúng tôi đang sẵn sàng lắng nghe đây.
Đức Phong: Công đoàn đã có Hướng dẫn bình xét, đề nghị hỗ trợ làm nhà mới từ quỹ Xã hội Công đoàn tỉnh Lai Châu. Công văn ghi rõ điều kiện để được hỗ trợ làm nhà mới: Là đoàn viên công đoàn có thời gian công tác và đóng đoàn phí, kinh phí Công đoàn từ 7 năm trở lên. Tôi đã công tác và tham gia đóng đoàn phí Công đoàn từ năm 2018 đến nay tính ra là cũng bảy rồi đấy. Điều kiện thứ hai, gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, đã có nhà ở nhưng nhà dột nát, hư hỏng nặng. Đấy các chị đến nhà tôi xem, cứ có trận mưa thì dột hết chỗ nọ đến chỗ kia. Điều kiện thứ ba, sau khi nhận hỗ trợ tiếp tục công tác tại tỉnh Lai Châu ít nhất 03 năm…. Tôi không hiểu, các chị làm ăn cái kiểu gì nữa. Tiền hỗ trợ thì của cấp trên, có phải của riêng nhà các chị đâu mà các chị thích làm gì thì làm. Mà Tổ Công đoàn cũng bình xét cho tôi rồi cơ mà. Các chị như vậy là không có xong với tôi đâu.
Ngọc Anh: (cười cười và nói) Giờ thì tôi đã hiểu vì sao anh tức giận như vậy rồi, nhưng anh Phong nghe chúng tôi giải thích đã ạ:
Chúng tôi đã nhận được Danh sách đề nghị hỗ trợ của các Tổ Công đoàn, trong đó cũng có tên anh. Căn cứ tiêu chí của Quy chế quỹ xã hội Công đoàn cấp trên và điều kiện hoàn cảnh thực tế của từng gia đình. BCH chúng tôi đã xét và thấy rằng: Tính đến thời điểm xét, thời gian anh công tác, đóng kinh phí, đoàn phí công đoàn mới được có 6 năm 2 tháng. (Mà quy chế đã quy định rõ phải có thời gian từ đủ 7 năm cơ). Chúng tôi đang xét theo đúng văn bản hướng dẫn của cấp trên chứ không thiên vị hay ưu tiên ai cả.
Đức Phong: Lý thì như vậy nhưng các anh các chị cũng phải linh hoạt, phiến phiến đi chứ. Làm ăn nguyên tắc, cứng nhắc quá!
Ngọc Anh: Vâng, quy chế đã quy định vậy rồi anh ạ. Gia đình anh đã khó khăn nhưng trong cơ quan mình còn có những hoàn cảnh còn khó khăn hơn, Anh biết gia đình chị Kim đấy. Căn nhà của chị ấy đã xuống cấp, xập xệ lắm rồi. Hồ sơ, minh chứng nhà chị ấy đây. Anh xem đi (Ngọc Anh cầm ảnh đưa cho Đức Phong).
Phạm Hương: Anh Phong này! Nhà anh tuy khó khăn nhưng dù sao vẫn còn có người đàn ông làm trụ cột trong gia đình. Còn gia đình chị Kim, chồng chị ấy đã mất hơn một năm nay vì tai nạn giao thông, giờ chị ấy phải một nách lo cho hai đứa con mà đứa bé lại ốm đau thường xuyên, cũng vất vả lắm anh ạ.
Đức Phong: Thực ra, tôi…tôi… cứ tưởng là tính tròn năm nên tôi mới thắc mắc. Còn tính đến từng tháng thì nhà tôi chưa đủ điều kiện rồi. Vâng, mẹ con chị Kim cũng khốn khổ thực…Các chị cứ làm theo quy định, ưu tiên gia đình khó khăn và đủ điều kiện còn gia đình tôi thì để lần sau vậy.
Phạm Hương: Anh Phong ạ, chúng tôi luôn làm việc bằng cái tâm, đặt quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của tập thể, của đoàn viên lên trên hết. Tuyệt đối không vì tình cảm cá nhân hay lợi ích của bản thân đâu anh ạ. Anh cứ yên tâm nhé!
Ngọc Anh: Vâng, trường hợp gia đình anh, chúng tôi sẽ tiếp tục đề nghị vào năm sau. Còn về phía công đoàn, đồng chí Hương hãy tiếp tục phát động xây dựng quỹ “Tương hỗ Công đoàn” mà chúng ta đã thực hiện rất hiệu quả trong nhiều năm qua.
Phạm Hương: Vâng, thưa chị.
Ngọc Anh: Về phần tôi, tôi sẽ báo cáo trực tiếp đồng chí Bí thư chi bộ, lãnh đạo cơ quan để kêu gọi thêm các nguồn kinh phí hỗ trợ cho gia đình anh Phong và một số đoàn viên khó khăn khác của chúng ta chưa đủ điều kiện nhận hỗ trợ lần này.
Hương: Anh Phong còn ý kiến gì nữa không?
Đức Phong: Giờ thì tôi đã hiểu rồi. Tôi… tôi xin lỗi vì đã trách nhầm các chị. Thực ra, gia đình tôi cũng… cũng… Thôi, tôi xin phép các chị đi làm việc ạ.
(Đi như chạy ra khỏi phòng)
Phạm Hương, Ngọc Anh: Ơ kìa ! Anh Phong…
Ngọc Anh: Có lẽ, chúng ta nên đến từng tổ Công đoàn nắm lại tình hình đồng chí Hương ạ. Để xem anh chị em công đoàn viên có gì còn thắc mắc thì giải đáp luôn. Hoặc gia đình nào khó khăn quá, chưa đủ điều kiện mình sẽ xây dựng kế hoạch hỗ trợ cho kịp thời.
Phạm Hương: Vâng chị (cả hai đi ra ngoài)
Cảnh 3: Một thời gian sau, tại nhà Đức Phong
Đức Phong, Minh Phương đang dọn nhà; Hương cầm túi quà đi vào
Ngọc Anh, Hương: Chào vợ chồng anh Phong.
Đức Phong: Vâng! Chào các đồng chí cán bộ Công đoàn. Hôm nay “rồng đến nhà tôm” thế này… Mời các chị ngồi uống nước.
Ngọc Anh: Tôm với tép cái gì. Hôm nay, chúng tôi thay mặt BCH Công đoàn đến đây, trước hết là để hỏi thăm và chúc mừng chị đã dần ổn định tình hình sức khỏe (Hương trao túi quà tặng cho Minh Phương). Sau nữa là thông báo cho anh chị một tin mừng. Qua đợt phát động vừa rồi, với nguồn quỹ hàng tháng chúng ta đóng góp vào quỹ “Tương hỗ Công đoàn”, Công đoàn cơ quan đã xét, quyết định hỗ trợ gia đình anh chị một khoản vay trị giá 30 triệu đồng không lãi suất và chi hỗ trợ khó khăn cho gia đình anh chị 5 triệu đồng tiền mặt.
Minh Phương: Ôi! thật thế ạ? Em cảm ơn các chị, cảm ơn các chị rất nhiều lắm ạ.
Ngọc Anh: Không có gì đâu chị Phương ạ. Bản thân chị cũng chưa có việc làm lại hay đau ốm nên hỗ trợ được sớm cho gia đình anh chị cũng là trách nhiệm của tổ chức với công đoàn viên. Giờ sức khỏe chị ổn định, Công đoàn sẽ phối hợp giới thiệu cho chị một việc làm, tạo điều kiện để vợ chồng anh chị có thêm thu nhập, ổn định cuộc sống.
Đức Phong: Vâng! Vợ chồng tôi cảm ơn BCH Công đoàn, cảm ơn các chị… Những cán bộ Công đoàn bấy lâu nay đã vì cán bộ, công chức, viên chức mà không quản ngại khó khăn, luôn chăm lo, đời sống cho chúng tôi. Vậy mà, có những lúc tôi đã có thái độ…. thật đáng xấu hổ.
Phạm Hương: Thôi nào anh Phong, chỉ là anh hiểu lầm thôi mà. Chúng ta cùng giúp đỡ nhau vượt qua những khó khăn nhất thời này. Anh chị cứ vui vẻ, tự tin lên, tương lai tươi sáng còn ở phía trước.
Ngọc Anh: Mà anh Phong này, thế gần đây anh có còn uống rượu say nữa không? Rượu chè là nghiện nghập, nếu còn thì anh nên bỏ đi nhé! Dẫu biết trong cuộc sống có những khó khăn nhưng không phải thế mà suy nghĩ tiêu cực. Là người đàn ông, mong anh tiếp tục phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ cơ quan và làm chỗ dựa vững chắc cho gia đình.
Đức Phong: Tôi… tôi cảm ơn các chị, cảm ơn tập thể BCH Công đoàn đã luôn đồng hành cùng chúng tôi.
Phạm Hương: Như vậy là tốt rồi. Mong rằng sau này mỗi người chúng ta sẽ là một đoàn viên tích cực, gương mẫu, cùng nhau đoàn kết, xây dựng tổ chức Công đoàn vững mạnh; là chỗ dựa tinh thần cho công chức, viên chức, người lao động; phát huy mạnh mẽ vị trí, vai trò của tổ chức Công đoàn với tinh thần:
(Tất cả đồng thanh) “Công đoàn nơi đặt trọn niềm tin”.
QUỲNH ANH
>> Xem thêm: Tạp chí Văn nghệ Lai Châu