Đây rồi, đây rồi, thể loại phóng sự truyền hình, bác Vũ nhà ta năm nay chịu khó thâm nhập thực tế lắm, kiểu gì cũng có giải! Ông nào cá với tôi là bác ấy giành giải gì nào?
– Giải vàng hơi căng, mong cho ông anh rước được giải bạc về khao đàn em nhỉ?
– Bạc là bạc thế nào, vàng là cái chắc, chuỗi bài chất lượng lắm!
– Im để nghe kết quả xem nào!
Đám người nhao nhao lên cùng dán mắt vào màn hình chiếc smart phone khiến phòng ghi hình hôm nay không còn là chốn yên tĩnh tuyệt đối như mọi ngày. Mấy anh em biên tập và kỹ thuật viên từ phòng bên cũng sang hết bên này để hóng. Năm nào đài thành phố cũng có gương mặt nhà báo đạt được giải cao trong Liên hoan Truyền hình Toàn quốc. Anh em trước khi lên đường đã hứa hẹn với nhau về bữa khao ra trò nên những người ở nhà háo hức lắm. Từng cái tên được xướng lên, mọi người hồi hộp nín thở, lúc hò reo khi nghe thấy tên đồng nghiệp, lúc lại rền rĩ vì hụt giải, nhưng nghe phong thanh thì Thái Vũ, tay viết xuất sắc nhất của đài đã được giải bạc. Thấy đồng nghiệp xuất hiện lịch lãm với áo vest, áo dài đẹp như diễn viên, mọi người phấn khích lắm. Riêng chỉ có một mình MC Khánh Ngọc là vẫn bình tĩnh ngồi ở bàn trang điểm, chăm chút với những nét vẽ tỉ mỉ trên gương mặt. Cái nghề dẫn chương trình truyền hình là thế, phải luyện cho mình cái tâm thế “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”, dù bên ngoài kia có mưa bom bão đạn thì trong trường quay vẫn phải điềm tĩnh, chính xác và đúng bài bản.
– Thôi nào, để im nghe, còn nhiều giải nữa kia!
Anh quay phim nói to thu hút lại sự tập trung của nhóm người ồn ào, âm thanh căn phòng lắng xuống, tiếng người MC trong màn hình mới được nghe rõ hơn đôi chút:
– Giải vàng thể loại phóng sự truyền hình, xin chúc mừng nhà báo Giàng Linh của Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Lai Châu với tác phẩm “Đường về nhà”…
Bàn tay Khánh Ngọc khững lại khi đang tô dở cặp lông mày. Cô bèn đứng lên, đi ra xem cùng mọi người. Trên nền nhạc hào hùng của sân khấu trao giải, giọng người dẫn chương trình vẫn lưu loát và rành mạch:
– Chuỗi phóng sự điều tra “Đường về nhà” được nữ nhà báo Giàng Linh giành tâm huyết thực hiện trong thời gian dài, khi cô thâm nhập địa bàn một xã biên giới, vạch trần các mánh khoé, thủ đoạn của những kẻ tội phạm lừa bán phụ nữ và trẻ em qua biên giới. Chuỗi bài đã tạo được hiệu ứng truyền thông lớn tại địa phương, giúp thu hút dư luận xã hội, nâng cao cảnh giác của người dân vùng biên giới. Sự vào cuộc mạnh mẽ của báo chí cũng đã góp phần đẩy lùi tình trạng mua bán người đang nhức nhối ở các địa bàn vùng cao trong tỉnh. Sự táo bạo trong lựa chọn đề tài và gan dạ theo đuổi đến cùng dù phải đối diện với nhiều hiểm nguy của đồng chí đã một lần nữa khẳng định những đóng góp quan trọng của những người làm báo trong việc gìn giữ trật tự, an toàn xã hội…
Trên sân khấu liên hoan, nhân vật chính xuất hiện ấn tượng trong bộ váy xoè thổ cẩm màu xanh nhã nhặn, mái tóc xoã bồng bềnh trên vai, gương mặt trắng hồng với nụ cười tự tin lên nhận giải. Đón lấy micro từ tay MC, Giàng Linh hít thở một hơi thật sâu, xúc động bày tỏ:
– Xin kính chào các cô chú, các anh chị và các bạn đồng nghiệp! Hôm nay, được cầm trên tay giải thưởng cao quý này, Giàng Linh cảm thấy vô cùng vinh dự và tự hào. Vậy là sau hơn mười lăm năm theo đuổi nghề báo, cuối cùng tôi cũng thực hiện được mong ước của mình là dùng những gì mình học được để góp phần nâng cao dân trí, bảo vệ cuộc sống bình yên của người dân quê hương tôi. Giờ phút này, tôi đã có thể tin rằng mình đã đúng khi bước chân theo con đường làm báo. Xin chúc cho chúng ta, những người làm báo, luôn vững tâm, kiên định với mục tiêu lý tưởng của mình, góp phần xây dựng nền báo chí nước nhà phát triển mạnh mẽ trong tương lai.
Khán đài rộn rã tiếng vỗ tay tán thưởng, MC tiếp tục giành những lời có cánh cho Giàng Linh. Ở bên ngoài, phòng ghi hình bây giờ cũng tự nhiên yên lặng theo dõi. Bỗng anh Thanh, người phóng viên kỳ cựu trong đài đập cái đét lên đùi mình, cất giọng:
– Đúng! Phải giỏi thế thì mới hơn được Vũ nhà ta chứ. Được! Tớ phục cậu rồi đấy!
Mọi người xung quanh nghe cũng gật gù. Bấy giờ cặp lông mày của Khánh Ngọc mới giãn ra: cái gương mặt tươi sáng ấy, cái thần thái tự tin ấy vẫn không hề thay đổi; vẫn khiến cô phải thán phục và ngưỡng mộ như lần đầu tiên được hợp tác cùng khi hai đứa còn là sinh viên dưới một mái trường đại học.
Khánh Ngọc mở Facebook tìm kiếm Giàng Linh, cô tò mò muốn biết người bạn học ấy hiện giờ sống ra sao. Ngày ấy cô ra trường, Facebook còn chưa xuất hiện, nên bạn bè trong lớp đều chỉ kết bạn với nhau khi đã mỗi người một ngả. Chỉ vài cái lướt ngón tay lên màn hình, không khó để tìm ra một tài khoản Giàng Linh có đến gần bảy mươi người bạn chung đều là bạn học. Đó là một trang cá nhân hết sức sinh động với những bài đăng được cập nhật liên tục, gồm những thông tin mới về mọi mặt đời sống trên địa bàn, cùng hình ảnh những chuyến công tác liên tục và quanh năm của cô bạn. Những bài đăng với lời dẫn giải duyên dáng và gây tò mò, thu hút lượng tương tác rất lớn, cho thấy đây là một nhà báo giỏi, có khả năng phổ biến thông tin hiệu quả trên mọi phương tiện và nền tảng số. Quả thật không sai khi nói rằng Giàng Linh sinh ra để làm nhà báo.
***
– Cậu có chắc là sẽ theo đuổi nghề báo không vậy?
Khánh Ngọc thu ánh nhìn lơ đãng trên trần nhà về phía Seo Linh, cố gắng nói với một giọng điệu trung hoà nhất có thể. Cô bạn đối diện thoáng chút ngượng ngập nhìn xuống chiếc điện thoại Nokia đa phương tiện mà mình vừa mượn được của một người bạn cùng phòng ký túc xá. Biết mình quá lời, Ngọc nhẹ giọng hơn:
– Không phải tớ có ý gì đâu. Những chiếc điện thoại này quá cũ, hình ảnh thu được không thể đạt yêu cầu cho một tin truyền hình!
Cô bạn lấy lại bình tĩnh, phân bua:
– À, cái đó không sao, thầy giáo có nói là sẽ châm chước được mà.
Đúng là thầy giáo có nói như vậy, bởi năm học mới bắt đầu chưa lâu, nhiều bạn sinh viên vẫn chưa có điều kiện để trang bị đồ dùng cho thật tốt. Nhưng nói thì nói vậy, đã xác định theo nghề thì vẫn phải đầu tư cho nghiêm túc. Một sản phẩm chất lượng chắc chắn sẽ được thầy chấm điểm cao hơn chứ. Có vậy mà cũng không hiểu được sao? Khánh Ngọc không muốn nói nhiều nữa, dù sao thì cô cũng đã sở hữu chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất, nên không cần dùng đến chiếc kia. Chỉ là cô thấy khó chịu trước sự chuẩn bị hơi thừa thãi và vô nghĩa của người bạn học.
– Thôi được rồi, dùng máy của tớ. Cậu sẽ là người ghi hình, còn tớ sẽ lấy thông tin và làm phỏng vấn. Vậy nhé?
– Được.
Cuộc bàn bạc của hai cô bạn kết thúc nhanh gọn, sau đó, mỗi người đi một hướng khỏi hành lang. Khánh Ngọc vẫn không giấu được sự chán nản trên khuôn mặt kể từ khi nhận được sự phân nhóm làm bài của thầy giáo trong buổi học hôm qua. Đây là điểm số đầu tiên trong học kỳ đầu tiên của cả lớp. Ngọc những mong có một điểm số ấn tượng làm mở đầu tốt đẹp cho quãng đời sinh viên của mình nhưng có vẻ khó rồi đây. Dù biết bất kỳ ai đã bước chân vào được ngôi trường này đều có sức học không thể xem thường, nhưng Ngọc vẫn thấy giữa mình với những bạn học đến từ vùng cao có một khoảng cách khó diễn tả bằng lời: điện thoại thông minh không có, gõ bàn phím bằng hai ngón như cò mổ, vậy mà họ lại theo đuổi nghề báo, cái nghề cần những người đi đầu về công nghệ thông tin? Ngọc không tưởng tượng nổi.
Dù năm học mới chỉ bắt đầu được hơn hai tháng, nhưng rất nhanh, những ý nghĩ chủ quan như thế đã thúc giục những tân sinh viên phải “bắt sóng” những người cùng “tần số”, cùng hoàn cảnh với mình để chơi. Nhóm bạn của Ngọc dĩ nhiên không có Seo Linh. Đó là
