Xem bà vấn tóc ngoài thềm
Lược thưa chải mái tóc mềm màu mây
Vai gầy sợi tóc cũng gầy
Sau vành khăn mỏng cũng đầy bão giông
Tóc dài như nước dòng sông
Chảy tràn vạt áo nâu sòng phù sa
Đàn chim sà xuống hiên nhà
Ngó bà ngồi vấn hương hoa lên đầu
Tôi thành một chú chim sâu
Say mềm mùi tóc hoa ngâu vườn chiều
Bà vừa ngâm mấy câu Kiều
Xót người bạc mệnh vốn nhiều xưa nay
Tóc luồn qua kẽ ngón tay
Sợi nào mây trắng vội bay về trời
Tôi cầm sợi tóc bà rơi
Nghe trong tàn úa từng lời gió sương
Nửa đời đi khắp bốn phương
Lại ra thềm cũ mà thương tóc bà
Chẳng còn ai vấn hương hoa
Giữa vùng nắng gọi tiếng gà ban mai…
HOÀNG ANH TUẤN
Xem thêm:
Bạn vùng cao gặp nhau – Thanh Luận
Bạn thơ Lai Châu – Ngô Kinh Đỉnh
Tổ quốc ở biên cương – Nguyễn Ngọc Phú
