Em gọi trăng lạc trên đỉnh thác Tình
Say hơi men ngược đường Sì Thâu Chải
Đêm chòng chành, đêm cô đơn và lạnh
Đêm tương tư người hát giữa đại ngàn
Bên bếp lửa chén trà xanh cổ thụ
Khói mắt cay nhắc nhớ thuở ban đầu
Giọt sương đêm người làm sao biết được
Nỗi nhớ dịu dàng trong rét ngọt đầu đông
Ngôi nhà gỗ vẫn còn đây dòng chữ
Mộc mạc với than “Homstay A Pao…”
Tay thảo nét dưới hoàng hôn giá lạnh
Chiều thẫm chiều người gói lại yêu thương
Em sẽ nhớ về một Sì Thâu Chải
Trong chiêm bao mình chưa cháy hết mình
Em sẽ nhớ cả chú mèo tam thể
Nằm cuộn tròn bên bếp lửa ngày đông
Và sẽ nhớ từng lối đi sỏi đá
Những ngôi nhà thầm kể chuyện trăm năm
Người mẹ núi ngồi thêu bên bếp củi
Nghĩ ngợi gì mà mắt cứ rưng rưng
Sì Thâu Chải bao giờ em trở lại
Ướt trăng khuya giữa ký ức mây mù
Mùa chưa về sao hoa đào đã nở
Để một mình lá khóc giữa rừng khô…
> Xem thêm
Thơ viết về Lai Châu – Thanh Luận
