Phải đợi mất hai ngày mới tới nơi này
từ Sìn Hồ cột cây số không
này Sìn hồ có nhớ em không?
em là người dưới xuôi lên núi.
có lúc đi mà không nhìn thấy
mây đục, mưa ngâu, suối chảy.
lên tới đây
Tủa Sín Chải, mưa phùn.
Mưa phùn ở núi không nhìn rõ mặt nhau
nghe giọng nói nhận ra Vàng A Páo
núi đá cao, đường núi cũng cao
nhà có người đi nương không khóa cửa
em từ Cam Đường đi mua tre, mây
về đan rổ rá đan tay
đối thoại ngắn.
điếu cày, xoẹt diêm thư thả
cơm mèn mén quanh năm
sống chung cùng rơm rạ
đàn bà không lên nương thì ngồi thêu thùa
đàn ông uống rượu men lá, tính sáng mai xay lúa
hạnh phúc như cánh cửa khép mở.
tôi đến Tủa Sín Chải
mơ
vặn ngược được kim đồng hồ
trở lại tuổi thanh xuân
để làm người ở núi.
HOÀNG VIỆT HẰNG
> Xem thêm:
Miền hẹn ước Tả Lèng – Hoàng Văn Trinh
Đồn biên phòng Thu Lũm – Tống Quyết Tiến
Anh đã thấy khoảng trời Khau Phạ trong ánh mắt em – Ngô Kim Đỉnh
