Mai xa rồi Đà Nẵng trăm ngàn nhớ
Đêm lắng nghe nhịp thở của biển xanh
Thình thịch đập như nhịp trái tim anh
Mỗi lần chạm thịt da em loạn nhịp
Núi và Biển hữu duyên từ muôn kiếp
Có nhau rồi phong cảnh mới nên thơ
Biển trong em mãnh liệt đến vô bờ
Núi trong anh có khi nào nghiêng ngả?
Mai xa rồi, chớ như người xa lạ
Đừng lãng quên những giây phút ân tình
Quên hoàng hôn, quên cả ánh bình minh
Trên bãi biển đẹp xinh, mình cùng dạo
Tình văn chương đâu phải là tình ảo
Của những người sầu não, chán đời
“Văn là người”, luôn nhớ nhé anh ơi!
Hãy chau chuốt gửi cho đời cái Đẹp
“Thơ là người” cái Chân luôn tha thiết
Không màu mè, dối trá, trộn vàng thau
Mình cùng yêu cái Thiện như nhau
Mắt Núi – Biển chung màu xanh thánh thiện
Mai xa rồi, Đà Nẵng em yêu mến
Hẹn một ngày gặp lại ở Lai Châu
Cho dù đi đâu, về đâu
Núi Biển vẫn đẹp bên nhau ngàn đời…
Thơ – Nhạc – Họa tặng muôn người
Có Chân – Thiện – Mỹ rạng ngời tỏa hương…
BÙI THỊ SƠN
> Xem thêm:
